Looking For Anything Specific?

ads header

đề nghị luận xã hội hay

 

Nghị luận xã hội về tư tưởng đạo lý :

bài 1 nghị luận về đạo lý “uống nước nhớ nguồn”

          “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây ăn khoai nhớ kẻ cho dây mà trồng “. Từ xa xưa lòng biết ơn luôn được cha ông ta đề cao, phát huy như một truyền thống quý báu . Cùng với quan niệm trên tục ngữ có câu” Uống nước nhớ nguồn”. Nghiã hàm ẩn là khi chúng ta hưởng thụ bất cứ thành quả nào dù là vật chất hay tinh thần cũng phải nhớ đến công ơn người đã là ra chúng. Ăn một bữa cơm no phải nhớ đến người làm ra hạt gạo , mặc một chiếc áo ấm áp phải biết ơn người đã thêu dệt nên.  Câu tục ngữ như một lời răn rất triết lý ,rất nhân sinh hướng con người trở nên hoàn thiện hơn. Bởi lòng biết ơn ko chỉ là đức sinh vĩ đại nhất mà còn là khởi nguồn của mọi đức tính tốt đẹp nhất của con người. Người có lòng biết ơn sẽ luôn được yêu quý, trân trọng họ sẽ nhận được sự giúp đỡ nồng nhiệt bất cứ khi nào họ gặp khó khăn.Người được biết ơn cũng sẽ cảm thấy vui vẻ nhiệt tình hơn khi giúp đỡ, từ đó mà quan hệ giữa người với người cũng phát triển và ngày một khăng khít hơn. Khi chúng ta biết ơn quá khứ, trân trọng giá trị nguồn và cũng là khi chúng ta đang làm giàu vốn văn hóa cho bản thân và góp phần bảo vệ văn hóa của đất nước. Tuy nhiên với sự hiện đại như hiện nay những giá trị truyền  thống đang ngày càng mai một, một bộ phận giới trẻ ngày nay đang quay lưng với  truyền thống sống ích kỷ chỉ biết cho riêng mình . Chính vì vậy truyền thông “ uống nước nhớ nguồn “ cần được đề cao hơn nữa. Đã không có những bài học từ quá khứ làm sao có được thành công trong hiện tại và tương lai? Vậy nên, hãy chắt chiu những giá trị tốt đẹp từ quá khứ bằng lòng biết ơn, nhưng cũng vừa nhìn vào tương lai một cách đầy tích cực và chiến đấu thực tại thật nhiệt huyết.

 

Đề 2; nghị luận về “ lòng tự trọng”

          Nếu tự phụ là một trong những thói xấu của người đời thì “ tự trọng” lại là một nét tính cách được coi là nền tảng để làm nên phẩm giá cao quý của một con người chân chính. Bởi” tự trọng” là coi trọng và giữ gìn phẩm cách, danh dự của mình. Từ ngàn xưa, ông cha ta đã đặt danh dự lên hàng đầu” đói cho sạch rách cho thơm” ,”tốt danh hơn là lành áo”.Tính “ tự trọng” ko phải tự nhiên mà có đó là kết quả của một quá trình được giáo dục và tu dưỡng lâu dài của mỗi cá nhân. Khi một học sinh ko thuộc bài nhưng dứt khoát ko quay cóp của bạn bên cạnh, ko giở sách để chép, đó là” tự trọng”. Có là biết nhận và biết sửa là “ tự trọng” . Biết gì làm được thì cố gắng làm ko phiền lụy đến người khác đó là “ tự trọng”. Không làm điều gì tổn hại đến thanh danh, ko bị khuất phục trước cường quyền bạo lực, ko bi mua chuộc bởi tiền tài danh vọng đó là “ tự trọng”. Tóm lại “ tự trọng” là một trong những đức tính đáng quý và có tính tự trọng sẽ được nhiều người yêu mến và nể phục. Song cũng vẫn còn phải phê phán những kẻ thiếu tự trọng vì một nguồn lợi cá nhân nào đó mà bán rẻ danh dự và tự chà đạp nhân phẩm của bản thân. Mà chúng ta hãy tự  có trách nhiệm với danh dự của bản thân, bằng cách rèn luyện tính tự trọng : nền tảng làm nên phẩm chất của một con người chân chính.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét